Chúa Jêsus không ngừng cứu rỗi mọi người
Audio source missing

Chúa Jêsus không ngừng cứu rỗi mọi người

Tiên Phong

Thập tự giá của Đức Chúa Jêsus Christ là điểm khởi đầu cho rất nhiều vấn đề về thần học và đạo đức. Vậy, thập tự giá có phải là một thảm kịch mà Đức Chúa Trời đã đổi thành sự tốt lành không? Hay đó là sự yêu thương mà Đức Chúa Trời đã định sẵn là tốt lành? Chúng ta bắt đầu chọn chèo thuyền từ điểm khởi đầu nào thì sẽ quyết định quỹ đạo cho toàn bộ hệ thống thần học của mình. Điều đó quan trọng lắm, cũng như John Piper giải thích trong một đoạn trích ngắn từ bài giảng của ông ở trong Giăng 11 vào năm 2011. Sau đây là những điều John Piper đã chia sẻ:

Đức Chúa Trời không chỉ thay đổi cục diện cả nước vì ích lợi của dân Y-sơ-ra-ên và ích lợi của chúng ta. Thật ra, Chúa đã định sẵn điều đó ngay từ ban đầu. Chúng ta có thấy điều khác biệt không?

  • Đức Chúa Trời thấy một hoàn cảnh khó khăn thì liền thay đổi hoàn cảnh ấy có phải không?
  • Hay Đức Chúa Trời đã định sẵn điều này từ lúc ban đầu để lèo lái sự kiện ấy, lập kế hoạch cho sự kiện ấy? 

Tôi đang lập luận theo hướng thứ hai, vì câu Kinh Thánh tiếp theo nói như vậy. Hãy chú ý cho kỹ những điều sứ đồ Giăng nói về mấy lời của Cai-phe như sau:

“Các ngươi chẳng xét rằng thà một người vì dân chịu chết, còn hơn cả nước bị hư mất”. (Giăng 11:50)

Sau đó, Giăng nói ra một điều rất hay:

Vả, người nói điều đó chẳng phải tự mình, nhưng bởi làm thầy cả thượng phẩm đương niên, người nói tiên tri về Đức Chúa Jêsus sẽ vì dân mà chết; và không những vì dân thôi, mà cũng để nhóm con cái Đức Chúa Trời đã tản lạc lại làm một đoàn. (Giăng 11:51–52)

Bây giờ, hãy nghĩ kỹ xem. 

Đức Chúa Trời đã khiến mấy lời này ra từ miệng Cai-phe. Ngài đã đặt chúng ở trong miệng của ông ta. Chúa muốn phán điều gì đó. Một mặt thì đây là lời lẽ của Cai-phe. Ý ông ta muốn nói gì đi nữa là một chuyện. Mặt khác thì đây là lời của Đức Chúa Trời và ý Chúa muốn là một chuyện khác. Tôi muốn nhấn mạnh một điều, đó là: Mấy lời này đã báo hiệu sự chết của Chúa Jêsus. Mấy lời này là án tử hình của Chúa Jêsus. Đức Chúa Trời đã phán ra mấy lời này. Cai-phe muốn Chúa Jêsus phải chết và không còn là chướng ngại vật nữa, vì thế ông đã thốt ra những lời lẽ ấy. Đức Chúa Trời muốn Chúa Jêsus chết đi và sống lại, cai trị và đắc thắng thế gian, chính Đức Chúa Trời đã phán mấy lời này. 

Đức Chúa Trời không hề đến muộn và nói rằng: Ta sẽ làm gì với mấy lời này đây? Đức Chúa Trời đã phán ra mấy lời đó. Điều này thật là kỳ diệu! Cuộc đời tôi lệ thuộc vào mấy lời đó. Chúng ta có bao giờ nghĩ rằng khi mình gặp hoàn cảnh khó khăn thì Đức Chúa Trời phán rằng: “Ta phải làm gì đây? Thật là hỗn độn. Ta sẽ tìm cách giải quyết”. Chúng ta có nghĩ như thế không? Đó không phải là Đức Chúa Trời của tôi. 

Cai-phe đã nói tiên tri, tức là ông đã nói ra lời của Đức Chúa Trời và Đức Chúa Trời phán rằng: “thà một người vì dân chịu chết, còn hơn cả nước bị hư mất”. Đức Chúa Trời phán rằng: “Thà Chúa Jêsus chết còn hơn”. Đức Chúa Trời phán rằng: “Thà Chúa Jêsus chết còn hơn”. Đức Chúa Trời phán rằng: “Thà Chúa Jêsus chết còn hơn”. Một kế hoạch tốt nhất trong vũ trụ này, đó là: thà Chúa Jêsus chết còn tốt hơn. Tôi yêu Đức Chúa Trời. Tôi yêu Đức Chúa Trời. Chúa đã nghĩ đến chúng ta khi Ngài làm điều này.

Vì thế, cái chết của Chúa Jêsus chủ yếu không phải là một loạt những thảm kịch mà Đức Chúa Trời đã đổi thành sự tốt lành. Đó là hàng loạt sự kiện chứa đầy sự yêu thương mà Đức Chúa Trời đã định sẵn cho sự tốt lành. Chính Đức Chúa Trời đã thi hành án tử hình Con của Ngài. Đức Chúa Trời không chỉ định trước điều này. Ngài còn thi hành việc này nữa. Lời tiên tri này đã lần theo dấu vết của Chúa Jêsus đến tận Ghết-sê-ma-nê và bắt giữ Ngài. Không hề có lối thoát nào khác đâu, vì Đức Chúa Trời đã phán ra những điều này.

Hãy lắng nghe thật kỹ: Ở trong sự cứu rỗi phổ quát mà chúng ta vốn thuộc lòng ở trong Giăng 3:16, Đức Chúa Trời có một kế hoạch đặc biệt ở trong sự chết của Con Ngài để cải đạo những kẻ được tuyển chọn, tức là con cái của Đức Chúa Trời đã bị tan lạc khắp nơi, và đem họ đến với Ngài. Thế thì khi cửa vinh hiển mở toang, hễ ai muốn đều có thể đến cùng Ngài (xem Khải huyền 22:17), vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian, đến nỗi đã ban Con một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời. Ở trong lời tuyên bố vinh hiển ấy, tức là điều chúng ta nên công bố khắp mọi nơi, cũng có sự định sẵn ở trong đó nữa.

Đừng giới hạn ý định của Đấng Christ ở trên thập tự giá để tạo cơ hội cho tất cả mọi người được cứu rỗi. Đừng giới hạn công tác của thập tự giá như vậy. Đây là sự thật và là điều rất vinh hiển. Điều này dẫn chúng ta đến với từng khu phố. Điều này dẫn chúng ta đến giữa các dân tộc để nhìn vào mắt mọi người và nói rằng: “Chúa yêu bạn và đã ban Con của Ngài, nếu muốn, bạn chỉ cần tin Ngài thì sẽ được cứu”.

Nhưng Chúa đã làm nhiều hơn thế nữa. Đó là ở chỗ này. Nhiều hơn ở trong chỗ này: “vì Ngài . . . lấy huyết mình mà chuộc cho Đức Chúa Trời những người” (Khải huyền 5:9). Chúa đang tập hợp một dân được gọi là con cái của Đức Chúa Trời, tức là những kẻ được tuyển chọn từ trước khi sáng thế để làm con nuôi (Ê-phê-sô 1:4), Chúa đã chịu chết để đem họ về và Chúa sẽ làm xong ý định đã khiến Ngài chịu chết thay cho những kẻ được tuyển chọn. Chúa sẽ làm thành việc đó. Một dân không tì vết sẽ được dựng nên.  Đấng Christ đã chịu chết không chỉ ban sự cứu rỗi cho thế gian. Chúa đã chịu chết để đem dân sự của Chúa đến cùng Ngài, để chiến thắng sự nổi loạn của họ và dùng quyền năng tối thượng của Chúa để biệt riêng họ cho một mình Ngài.