29 Th3, 2023

Phép báp-tem của Đấng Christ, sự cám dỗ và sự kêu gọi các môn đồ đầu tiên của Ngài

Mác 1:9–20
Mác với Ryle
Image

Góc nhìn của Tiên Phong
Tài liệu Cơ Đốc cho người Việt

Phân đoạn này có nhiều vấn đề đáng chú ý. Đây là một thí dụ nổi bật về câu văn khúc chiết, một nét đặc trưng riêng của Phúc Âm Mác. Phép báp-tem của Chúa, bị cám dỗ trong đồng vắng, khởi sự giảng dạy và sự kêu gọi các môn đồ đầu tiên được thuật lại trong mười hai câu.

Có tiếng từ trên trời

Trước tiên, chúng ta hãy để ý đến tiếng phán từ trên trời khi Chúa chịu phép báp-tem. Chúng ta thấy: “Có tiếng từ trên trời phán rằng: Ngươi là Con yêu dấu của ta, đẹp lòng ta mọi đường” (câu 11).

Đó là tiếng phán của Đức Chúa Cha. Tiếng phán ấy đã công bố tình yêu diệu kỳ không tả xiết đã vốn có giữa Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con từ cõi đời đời. “Cha yêu Con, và đã giao hết mọi vật trong tay Con” (Giăng 3:35). Câu Kinh Thánh này công bố Đức Chúa Cha hoàn toàn hài lòng về sứ mạng tìm và cứu kẻ hư mất của Đấng Christ. Tiếng phán ấy đã công bố rằng Đức Chúa Cha chấp nhận Đức Chúa Con là Đấng Trung Bảo, Đấng Chết Thế và Đấng Bảo Lãnh của giao ước mới.

Qua mấy câu Kinh Thánh này, có một sự yên ủi dồi dào dành cho hết thảy kẻ nào tin vào Đấng Christ. Trong bản chất và việc làm của mình, họ chẳng thấy điều gì làm đẹp lòng Đức Chúa Trời cả. Mỗi ngày, họ nhận thức được sự yếu đuối, thiếu sót và bất toàn ở trong đường lối của mình. Nhưng họ cần phải nhớ rằng Đức Chúa Cha đối xử với họ như chi thể của Con yêu dấu Ngài, là Đức Chúa Jêsus Christ. Chúa chẳng thấy tì vết nào của họ nữa (Nhã ca 4:7). Chúa thấy họ ở trong Đấng Christ, được mặc lấy sự công bình và ban phần thưởng của Ngài cho họ. Họ được tiếp nhận ở trong Con yêu dấu (Ê-phê-sô 1:6), khi con mắt của Đức Chúa Trời thánh khiết nhìn thấy họ, thì Chúa rất đẹp lòng.

Nét giảng dạy của Đấng Christ

Thứ hai, hãy chú ý vào nét giảng dạy của Đấng Christ. Chúng ta đọc thấy Chúa đã đến và phán rằng: “Hãy ăn năn và tin đạo Tin lành” (câu 15).

Đây là bài giảng cũ rích mà tất cả chứng nhân trung tín của Đức Chúa Trời vẫn không ngừng rao giảng từ buổi sáng thế. Từ thời Nô-ê cho đến ngày nay, nội dung bài giảng của họ vẫn luôn là: hãy ăn năn và tin nhận.

Sứ đồ Phao-lô nói với các trưởng lão ở Ê-phê-sô trước khi từ biệt họ lần cuối cùng rằng nội dung mà ông đã dạy dỗ họ chủ yếu là hãy ăn năn ở trước mặt Đức Chúa Trời và tin nhận Đức Chúa Jêsus Christ của chúng ta (Công vụ 20:21). Ông có những mẫu mực tốt nhất cho sự giảng dạy như thế. Đấng vĩ đại làm đầu Hội thánh đã ban cho ông một khuôn mẫu. Sự ăn năn và đức tin là những hòn đá căn bản trong chức vụ của Đấng Christ. Sự ăn năn và đức tin phải luôn là chủ đề chính trong mọi lời dạy dỗ của những kẻ hầu việc Chúa cách trung tín.

Chúng ta không cần phải băn khoăn về điều này nếu xét kỹ nhu cầu thiết yếu trong bản chất của loài người. Về bản chất, tất cả chúng ta đều được hoài thai trong tội lỗi và làm con cái của sự thịnh nộ, tất cả cần phải ăn năn, cần được cải đạo và cần được tái sinh nếu muốn nhìn thấy nước Đức Chúa Trời. Tất cả chúng ta đã phạm tội và bị định tội ở trước mặt Đức Chúa Trời, tất cả phải chạy trốn đến sự trông cậy đã được bày ra trước mắt của chúng ta ở trong Phúc Âm và tin nhận sứ điệp ấy nếu muốn được cứu rỗi. Tất cả chúng ta, một khi đã ăn năn, cần phải tiếp tục ăn năn cách sâu sắc hơn mỗi ngày. Tất cả chúng ta, dù đã tin, cần phải liên tục được khích lệ để gia tăng đức tin.

Hãy tự tra xét bản thân mà xem, chúng ta biết gì về sự ăn năn và đức tin. Chúng ta có cảm biết tội lỗi của mình và từ bỏ chúng không? Chúng ta có bám chặt vào Đấng Christ và tin nhận Ngài không? Chúng ta có thể vào thiên quốc mà không cần có kiến thức, giàu có, sức khỏe, hoặc sự tôn trọng của thế gian. Nhưng chúng ta sẽ không bao giờ vào thiên quốc nếu qua đời trong tình trạng không ăn năn và không tin nhận Chúa. Một tấm lòng mới và một đức tin sống động nơi Cứu Chúa là điều tuyệt đối cần thiết cho sự cứu rỗi. Hy vọng chúng ta sẽ không nghỉ ngơi cho đến chừng nào nhận biết những điều này bằng cách trải nghiệm và tự mình nắm rõ! Như vậy, Cơ Đốc giáo thật đều bắt đầu từ tấm lòng. Khi thực hiện những điều ấy, chúng ta cũng đang sống đạo. Chỉ khi nào biết rõ những điều ấy thì loài người mới có sự bình an đời đời. Tín hữu Hội thánh và bùa xá tội của linh mục chẳng cứu rỗi được ai cả. Những người duy nhất được chết ở trong Chúa là những kẻ “ăn năn và tin đạo”.

Nghề nghiệp của các môn đồ đầu tiên

Thứ ba, hãy chú ý đến nghề nghiệp của những người đầu tiên được gọi trở thành môn đồ của Đấng Christ. Chúng ta đọc thấy Chúa đã gọi Si-môn và Anh-rê khi họ “đương thả lưới dưới biển” (câu 16), còn Gia-cơ và Giăng thì “đang vá lưới” (câu 19).

Mấy câu Kinh Thánh này cho biết rõ ràng các môn đồ đầu tiên của Chúa không phải là những kẻ được tôn trọng của thế gian này. Họ không giàu có, không địa vị, cũng không có quyền lực. Nhưng vương quốc của Đấng Christ không lệ thuộc vào những điều đó. Sứ mạng của Chúa tấn tới trong thế gian “chẳng phải là bởi quyền thế, cũng chẳng phải là bởi năng lực, bèn là bởi Thần ta, Đức Giê-hô-va vạn quân phán vậy” (Xa-cha-ri 4:6). Sứ đồ Phao-lô đã luôn nói rất đúng rằng: hãy suy xét rằng ở giữa anh em là kẻ đã được gọi, không có nhiều người khôn ngoan theo xác thịt, chẳng nhiều kẻ quyền thế, chẳng nhiều kẻ sang trọng. Nhưng Đức Chúa Trời đã chọn những sự dại ở thế gian để làm hổ thẹn những kẻ khôn; Đức Chúa Trời đã chọn những sự yếu ở thế gian để làm hổ thẹn những sự mạnh (1 Cô-rinh-tô 1:26-27). Hội thánh đã bắt đầu với mấy tay ngư phủ, nhưng lại lan rộng đến một nửa thế giới, chắc chắn là công việc của Đức Chúa Trời.

Chúng ta phải cẩn thận không được nhường chỗ cho quan niệm nghèo khó và công việc tay chân là điều hổ thẹn. Kinh Thánh chứa đựng nhiều thí dụ cho thấy đặc ân thường đậu trên những người đang lao động. Môi-se đang chăn chiên khi Đức Chúa Trời hiện ra cùng ông trong bụi gai cháy (Xuất 3:1-3). Ghi-đê-ôn đang đập lúa khi thiên sứ truyền cho ông nghe sứ điệp từ trời (Các quan xét 6:11). Ê-li-sê đang cày ruộng thì Ê-li đã gọi ông trở thành người kế nhiệm chức vụ tiên tri (1 Các vua 19:19). Các sứ đồ đang đánh cá khi Chúa Jêsus gọi họ đi theo Ngài. Sự tham lam, kiêu ngạo, dối trá, cờ bạc, say sưa, luông tuồng, bất khiết mới là những điều hổ thẹn. Nhưng nghèo khó chẳng có gì phải xấu hổ cả. Người khó nhọc hầu việc Đấng Christ cách trung tín sẽ được tôn kính trong mắt của Đức Chúa Trời hơn là kẻ quyền quý phục vụ tội lỗi.

Sứ mạng của các môn đồ được kêu gọi

Cuối cùng, hãy chú ý đến chức vụ mà Chúa đã kêu gọi các môn đồ đầu tiên của Ngài. Chúng ta đọc thấy Chúa phán rằng: “Hãy theo ta, và ta sẽ khiến các ngươi trở nên tay đánh lưới người” (câu 17).

Ý nghĩa của câu này rất rõ ràng và không thể nhầm lẫn. Các môn đồ đã trở thành những kẻ chinh phục linh hồn. Họ phải làm việc cách khó nhọc để kéo người ta từ tối tăm đến nơi sáng láng, từ quyền lực của Sa-tan đến với Đức Chúa Trời. Họ đã cố gắng đem người ta vào Hội thánh của Đấng Christ, hầu cho họ được cứu và không bị hư mất đời đời.

Chúng ta phải quan sát câu này cách kĩ càng. Có rất nhiều sự dạy dỗ. Đó là danh hiệu lâu đời nhất dành cho người hầu việc Chúa ở trong Tân Ước. Danh hiệu này còn sâu sắc hơn các chức danh khác như giám mục, trưởng lão, hoặc chấp sự. Đó là ý tưởng đầu tiên mà tâm trí của người hầu việc Chúa cần phải có. Người đó không chỉ là có dáng vẻ của một độc giả hoặc biết cách cử hành các nghi lễ. Mà đó là một người chinh phục các linh hồn. Người hầu việc Chúa không nỗ lực sống xứng đáng với danh hiệu này tức là đã nhầm lẫn về sự kêu gọi của mình.

Ngư phủ có cố gắng đánh cá không? Họ có dùng tất cả phương tiện và buồn rầu khi thất bại chăng? Người hầu việc Chúa cũng phải như vậy. Ngư phủ có kiên nhẫn không? Người đó có làm quần quật từ ngày này qua ngày khác, chờ đợi và tiếp tục kiên nhẫn trong hy vọng chăng? Người hầu việc Chúa cũng hãy làm như vậy. Sung sướng thay cho kẻ nào hội tụ những kỹ năng, sự cần cù và sự kiên nhẫn của một người ngư phủ!

Chúng ta hãy kiên tâm cầu thay cho người hầu việc Chúa. Chức vụ của họ không hề dễ dàng nếu họ đang làm đúng bổn phận của mình. Họ cần sự trợ giúp của rất nhiều lời cầu thay từ tất cả người nào biết cầu nguyện. Họ không chỉ lo lắng cho linh hồn của mình mà còn săn sóc cho linh hồn của nhiều người khác nữa. Chẳng có gì lạ khi sứ đồ Phao-lô kêu rằng: Ai xứng đáng cho những sự nầy? (2 Cô-rinh-tô 2:16). Nếu chúng ta chưa từng cầu thay cho người hầu việc Chúa bao giờ, thì hãy bắt đầu làm điều đó ngày hôm nay.

Tiên Phong chuyển ngữ và xuất bản tài liệu Cơ Đốc để rao truyền sự vinh hiển của Đức Chúa Trời vì sự vui mừng của người Việt, đặc biệt là qua sự chịu khổ, trong Đức Chúa Jêsus Christ.

Chia sẻ với mọi người . . .