2 Th10, 2023

Những lời yên ủi dối trá về sự đau khổ

Phúc Âm thịnh vượng gây tổn thương cho mọi người như thế nào
Những lời yên ủi dối trá về sự chịu khổ
Image

Góc nhìn của Desiring God
Tài liệu Cơ Đốc cho người Việt

18 phút

Người ta từng nói với tôi rằng đau khổ không phải là ý muốn của Đức Chúa Trời dành cho tôi. Tôi được khuyên là không nên nói về đau khổ. Tôi cũng từng được hứa là sẽ được chữa lành và được thịnh vượng nếu có đủ đức tin.

Các tuyên bố này đến từ những người ủng hộ Phúc Âm thịnh vượng, họ đã cố thuyết phục tôi né tránh sự đau khổ. Tôi từng chia sẻ với một người tin Chúa về chẩn đoán hậu bại liệt của mình hai mươi năm trước, giải thích về chuyện mình có thể bị liệt tứ chi. Khi tôi đang kể về các tình trạng khác nhau, người đàn ông ngắt lời nói rằng: “Cô nên ngừng nói về điều này ngay lập tức. Nói về những chẩn đoán bệnh tật như vậy là đồng ý với quỷ Sa-tan rằng điều này sẽ trở thành sự thật. Sự đau khổ không bao giờ là ý muốn của Đức Chúa Trời. Tôi biết Chúa muốn cô nhận được sự chữa lành”.

Lời nói của ông ta khiến tôi sửng sốt. Dù tôi đã nghe những tuyên bố như vậy trước đây, nhưng cuộc trò chuyện này vẫn mang đến hàng loạt ký ức đau buồn: bị một người có ân tứ chữa lành nói trước mặt đám đông rằng tôi không được chữa lành vì thiếu đức tin. Ở nhiều nơi, từ cửa hàng tạp hóa đến các sự kiện thể thao, tôi gặp những người không quen biết tin rằng họ có thể chữa lành bệnh cho tôi. Khi tôi chia sẻ với một người bạn về bệnh tim nghiêm trọng của đứa con trai chưa chào đời, thì người đó nói tôi hãy công bố sự chữa lành cho đứa bé.

Hết thảy những người kể trên khẳng định rằng nếu chúng ta “thuận nhau cầu nguyện” và “trói buộc quỷ Sa-tan”, thì tôi sẽ được chữa lành, đứa con của tôi sẽ được chữa lành, đau khổ sẽ chấm dứt. Họ nói rằng tôi phải có đức tin, cảnh báo tôi đừng bao giờ nói về sự đau khổ, sợ hãi hoặc mất mát.

Ngay cả sứ đồ còn hiểu sai về sự chịu khổ

Sứ đồ Phi-e-rơ đã từng không muốn Chúa Jêsus nói về sự đóng đinh sắp xảy ra cho Ngài. Khi Chúa Jêsus phán với các môn đồ về sự đau khổ, sự chết và sự sống lại sắp xảy ra với Ngài, sứ đồ Phi-e-rơ trách Chúa rằng: “Hỡi Chúa, Đức Chúa Trời nào nỡ vậy! Sự đó sẽ không xảy đến cho Chúa đâu” (Ma-thi-ơ 16:22). Đối với sứ đồ Phi-e-rơ, cảnh tượng Chúa Jêsus phải chịu khổ và chịu chết là điều không tưởng. Kế hoạch của Đức Chúa Trời làm gì có chuyện đó.

Có lẽ sứ đồ Phi-e-rơ đã trách Chúa Jêsus vì lời Chúa Jêsus phán về sự chịu khổ và sự chết trái với hiểu biết của ông về nước Đức Chúa Trời. Trước đó, Chúa Jêsus đã phán với Phi-e-rơ rằng hễ điều gì ông buộc ở dưới đất, cũng sẽ buộc ở trên trời, còn điều gì ông mở ở dưới đất, cũng sẽ mở ở trên trời. (Ma-thi-ơ 16:19). Có lẽ sứ đồ Phi-e-rơ nghĩ rằng ông có thể bác bỏ lời tiên tri bằng cách nói nghịch lại điều đó.

Nếu Đức Chúa Trời từ chối lời cầu xin tha thiết của mình, thì Chúa có lý do – có thể là mười ngàn lý do – và một ngày nào đó chúng ta sẽ vui mừng về những lý do ấy.

Cho dù lý do đã khiến Phi-e-rơ nói ra những lời lẽ đó là gì đi nữa, thì Chúa Jêsus đã đáp lại bằng lời quở trách nhức nhối: “Ớ Sa-tan, hãy lui ra đằng sau ta! Ngươi làm gương xấu cho ta; vì ngươi chẳng nghĩ đến việc Đức Chúa Trời, song nghĩ đến việc người ta” (Ma-thi-ơ 16:23).

Phản ứng của Chúa Jêsus có thể dùng để nói về sự giảng dạy sai trật của Phúc Âm thịnh vượng, giáo lý này khẳng định sự đau khổ không có chỗ trong đời sống của Cơ Đốc nhân. Những người ủng hộ Phúc Âm thịnh vượng thường cho rằng chúng ta phải trói buộc sự đau khổ trên đất và thậm chí không nói về chúng, vì chịu khổ không phải là ý muốn của Đức Chúa Trời dành cho những người biết Đấng Christ. Họ chọn các câu Kinh Thánh riêng lẻ để củng cố niềm tin của mình, nhấn mạnh về sự khỏe mạnh, phớt lờ các câu Kinh Thánh nói về sự tốt lành và quyền tối thượng của Đức Chúa Trời trong sự chịu khổ của chúng ta.

Dựa trên cuộc đối thoại giữa Chúa Jêsus với sứ đồ Phi-e-rơ, tôi thấy ba điểm mà Phúc Âm thịnh vượng hiểu sai về sự chịu khổ.

1. ‘Sự chịu khổ cản trở đức tin’.

Trong khi lời lẽ của sứ đồ Phi-e-rơ có vẻ là phản ứng yêu thương, quan tâm của ông dành cho Chúa Jêsus, thì Chúa lại xem đó là công việc của quỷ Sa-tan, khiến Chúa bị xao lãng khỏi mục đích của mình. Chúa Jêsus đến để chịu khổ và chịu chết, còn Phi-e-rơ đã gắng sức ngăn cản Chúa khỏi ý muốn của Đức Chúa Trời. Vào lúc bấy giờ, Phi-e-rơ không biết sự chịu khổ của Đấng Christ sẽ không chỉ cứu ông, mà còn cứu rỗi tất cả người nào tin Chúa Jêsus nữa.

Sự chịu khổ của Chúa Jêsus đầy dẫy ý định thiêng liêng, cũng như sự chịu khổ của chúng ta vậy. Sau này, chính sứ đồ Phi-e-rơ cũng nhận ra Đức Chúa Trời kêu gọi vài người chịu khổ giống như Ngài đã kêu gọi Đấng Christ (1 Phi-e-rơ 2:21), sự chịu khổ ấy có thể tôi luyện đức tin của chúng ta và tôn vinh hiển Đức Chúa Trời (1 Phi-e-rơ 1:6–7).

Nói như vậy không có nghĩa là chúng ta không nên cầu nguyện chữa lành và giải cứu khỏi khó khăn. Chúa phán với chúng ta hãy dâng cho Ngài các sự cầu xin của mình (Phi-líp 4:6), cầu nguyện sự lớn lao và mong chờ sự đáp lời (Gia-cơ 5:16), cầu xin mọi điều mình muốn (Giăng 15:7). Chúng ta biết Đức Chúa Trời có thể chữa lành chỉ bằng tiếng phán – Chúa đã tạo dựng vũ trụ, làm yên cơn bão và khiến kẻ chết sống lại bằng tiếng phán của Ngài. Nhưng câu trả lời của Chúa không phải lúc nào cũng là “được”. Nếu Đức Chúa Trời phán “không được” hoặc “chờ” như Chúa đã làm với Gióp, Chúa Jêsus và sứ đồ Phao-lô, thì chúng ta không nên kết luận rằng đức tin của mình yếu đuối quá hoặc đã làm điều gì đó sai trật.

Chúng ta có thể được yên ủi khi biết rằng nếu Đức Chúa Trời từ chối lời cầu xin tha thiết của mình, thì Chúa có lý do – có thể là mười ngàn lý do – và một ngày nào đó chúng ta sẽ vui mừng về những lý do ấy. Một trong những ý định của Đức Chúa Trời dành cho sự chịu khổ là để rèn luyện sự nhịn nhục, sự rèn tập và sự trông cậy trong chúng ta (Rô-ma 5:3–5). Thử thách giúp chúng ta có sự kiên nhẫn (Gia-cơ 1:3), biết lệ thuộc vào Đức Chúa Trời nhiều hơn (2 Cô-rinh-tô 1:8–9) và giúp chúng ta yên ủi người khác cách chân thành như Đức Chúa Trời đã làm với chúng ta vậy (2 Cô-rinh-tô 1:3–4). Dù chúng ta không biết hết mọi điều Đức Chúa Trời đang làm trong sự chịu khổ của mình, nhưng chắc chắn là Chúa luôn làm mọi điều có ích cho kẻ yêu mến Ngài (Rô-ma 8:28).

2. ‘Đức Chúa Trời luôn muốn yên ủi cho chúng ta’.

Chúa Jêsus phán trước về sự chết của Ngài là điều vô lý đối với Phi-e-rơ. Chúa Jêsus vừa mới khen ông nhận ra Ngài là Đấng Mê-si (Ma-thi-ơ 16:16–17). Phi-e-rơ có nghĩ rằng Đấng Mê-si sẽ thiết lập vương quốc trên đất để ông có một vị trí quan trọng nào đó không?

Quan điểm của chúng ta về nước Đức Chúa Trời thường tập trung vào những điều mình muốn. Chúng ta bị tiêu nuốt bởi kế hoạch và vinh hiển của mình, tức là những điều thuộc về đời này. Nhưng điều gì thuộc về Đức Chúa Trời đều tập chú vào ý muốn và vinh hiển của Ngài, tức là nền tảng cho cõi đời đời. Giống như Phi-e-rơ, những kẻ ủng hộ Phúc Âm thịnh vượng thường bắt đầu với đức tin sốt sắng và sự mặc khải từ Đức Chúa Trời, nhưng tâm trí của họ quá tập trung vào phước hạnh của thế gian đến nỗi cuối cùng đi ngược lại ý định của Đức Chúa Trời. Người nào không chấp nhận sự chịu khổ và thậm chí sự chết là một phần trong kế hoạch của Đức Chúa Trời, thì người đó đang lo chuyện của người đời này.

Chúng ta phải làm sao để lo tưởng đến những điều thuộc về Đức Chúa Trời? Chúng ta bắt đầu bằng cách nhận ra đường lối của Chúa không phải là đường lối của chúng ta (Ê-sai 55:8), chỉ có Đức Thánh Linh mới biết những điều sâu nhiệm của Đức Chúa Trời (1 Cô-rinh-tô 2:11). Chúng ta không thể chắc chắn về sự chữa lành của mọi người hoặc đưa ra lời đảm bảo rằng chúng ta biết Đức Chúa Trời sẽ chấm dứt nỗi khổ của họ nếu họ tin, nhưng chúng ta có thể cầu thay cho họ và tin cậy Chúa về kết quả.

3. ‘Đời này là tất cả’.

Lời trách móc của Phi-e-rơ đối với Chúa Jêsus đã phớt lờ phần cuối cùng mà Chúa đã phán trong Ma-thi-ơ 16:21 chép rằng: Chúa Jêsus không chỉ chịu chết, mà đến ngày thứ ba Ngài sẽ sống lại. Đây là một cái kết tuyệt vời, vượt xa mấy lời bàng hoàng trước đó của Ngài. Sự chịu khổ không có quyền phán quyết, còn sự chết cũng không thể cầm giữ Ngài. Sự phục sinh của Chúa Jêsus là kết cuộc vinh hiển cho mọi khổ đau trên đất của chúng ta.

Những kẻ ủng hộ Phúc Âm thịnh vượng thường bỏ qua tầm quan trọng của sự vinh hiển hầu đến, họ chỉ thích tập chú vào đời này mà thôi. Sự chịu khổ chuẩn bị chúng ta cho sự vinh hiển vị lai, thậm chí còn gia tăng kinh nghiệm ấy nữa, khiến chúng ta mong ước được vào thiên quốc (2 Cô-rinh-tô 4:17).

Cõi đời đời là trọng tâm của đức tin đến nỗi nếu thiên quốc không tồn tại, nếu đời này là tất cả, nếu sự trông cậy của chúng ta nơi Đấng Christ chỉ trong đời này mà thôi, thì sứ đồ Phao-lô nói rằng “trong cả mọi người, chúng ta là kẻ khốn nạn hơn hết”. (1 Cô-rinh-tô 15:19). Nhưng nếu lời tuyên bố của Phúc Âm thịnh vượng là đúng – tức là tin theo Chúa Jêsus sẽ được thịnh vượng trong đời này – thì ngay cả nếu Đấng Christ không sống lại từ kẻ chết, thì Cơ Đốc nhân cũng không cần phải tội nghiệp mình. Thiên quốc chỉ là phần thưởng kèm theo, còn phước hạnh vật chất của đời này đã có đủ rồi.

Bài học cho tất cả chúng ta

Sứ đồ Phi-e-rơ đã học về sự chịu khổ, nên chúng ta cũng vậy. Đối với người tin Chúa, chịu khổ không phải là bị nguyền, cũng không phải dấu hiệu của đức tin yếu đuối hay không được phước, mà là một phần không thể thiếu trong đời sống Cơ Đốc. Đức Chúa Trời sửa phạt để giúp chúng ta tỉnh thức và được rèn luyện, nhưng sự sửa phạt của Ngài là sự thương xót chan chứa tình yêu thương. Chúa dùng sự chịu khổ để uốn nắn chúng ta nên giống như ảnh tượng của Đấng Christ, là điều mà Phúc Âm thịnh vượng đã gạt bỏ vì quá tập chú vào sức khỏe thể chất và của cải thế gian.

Chúa Jêsus đã chịu khổ vì chúng ta, nếu chúng ta noi theo dấu chân Ngài, thì không nên ngạc nhiên khi mình phải chịu khổ. Thật vậy, Chúa Jêsus đã hứa rằng chúng ta sẽ chịu khổ: “Các ngươi sẽ có sự hoạn nạn trong thế gian, nhưng hãy cứ vững lòng, ta đã thắng thế gian rồi” (Giăng 16:33).

Vậy, nếu chúng ta đang chịu khổ, hãy kêu cầu Đức Chúa Trời. Cầu nguyện và đọc Kinh Thánh, ngay cả khi cảm thấy Chúa không lắng nghe. Nếu chúng ta biết người nào đang chịu khổ, hãy giúp đỡ họ. Hãy động viên và cầu nguyện cho họ, hãy chỉ cho họ thấy mục đích đời đời của Đức Chúa Trời.

Phúc Âm thật không hứa hẹn sẽ có một cuộc đời thoải mái, nhưng hứa hẹn sẽ có Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta trong sự chịu khổ, một Đức Chúa Trời sẽ cứu chuộc và biến đổi sự sầu khổ của chúng ta, chuẩn bị chúng ta cho cõi đời đời. Vì thế, hãy lo tưởng đến những điều thuộc về Đức Chúa Trời, hãy nhớ rằng phần thưởng cuối cùng không ở trong thế gian, mà được sắm sẵn trong thiên quốc, đó là nơi không còn đau khổ, nước mắt hoặc buồn phiền.

Desiring God bắt đầu từ khi John Piper giao lại toàn bộ mục vụ ghi âm cho Jon Bloom là trợ lý của ông. Từ những băng ghi âm và sách vở, mà mục vụ Desiring God đã phát triển thành một mục vụ trực tuyến quốc tế với hơn 14,000 tài liệu miễn phí và hơn 3,5 triệu lượt truy cập mỗi tháng. Hiện nay, John Piper đang giữ vai trò là giáo sư điều hành mục vụ này.

Chia sẻ với mọi người . . .