fbpx

Làm sao tôi biết sự kêu gọi của Chúa dành cho mình?

Hỏi Mục sư John Piper
Sáng lập & Giáo sư tại desiringgod.org

Bản ghi âm

Chúng tôi nhận được rất nhiều câu hỏi từ các thính giả đang thắc mắc về sự kêu gọi của Chúa dành cho cuộc đời mình. Tôi nên kết hôn với ai? Tôi nên học ngành gì? Tôi nên làm nghề gì? Tôi nên sống ở đâu? Ngay cả câu hỏi: tôi nên hầu việc Chúa ở đâu? Glen là một thính giả nghe đài hỏi là: “Thưa Mục sư John Piper, làm sao tôi biết Đức Thánh Linh đang kêu gọi mình bước vào công tác truyền giáo ở hải ngoại?”

Giải mã tiếng gọi của Chúa

Tôi muốn nói đây là một câu hỏi rất hay. Lý do tôi nói vậy là vì, có một sinh viên mới vừa hỏi tôi cách đây hai ngày liệu tôi có đồng ý với nhận xét của Hudson Taylor rằng chúng ta không cần được kêu gọi để dấn thân vào công tác truyền giáo, nhưng chúng ta cần được kêu gọi để ở lại không? Nói cách khác, chúng ta có nên lập kế hoạch truyền giáo cho các nhóm dân tộc chưa nghe về Phúc âm ngay bây giờ chăng?

Tôi đã nói với bạn sinh viên ấy là: Tôi không đồng ý với điều đó. Tôi không nghĩ đó là khuôn mẫu của Kinh Thánh. Dường như có gì đó liên quan đến lòng thương xót và số liệu, chúng ta nên lắng nghe những điều đó, nhưng về mặt Thánh Kinh thì tôi không ủng hộ quan điểm nầy.

“Một tâm trí được biến đổi sẽ nghiêm túc trước những nhu cầu mà người đó thấy trong thế giới và bị lèo lái sâu sắc bởi những điều đó”.

Thông thường, Đức Chúa Trời kêu gọi các tiên tri của Ngài, chứ không có cách nào khác nữa. Đức Chúa Trời không phán rằng tất cả mọi người phải trở thành mục sư, trừ khi họ không được kêu gọi trở thành mục sư hay trưởng lão. Thay vì thế, Chúa có cách đánh giá và có lẽ là với số lượng tương đối — cần thiết — Ngài sẽ kêu gọi ai đó trở thành mục sư, giáo sư, trưởng lão, hoặc người chăn bầy.

Sứ đồ Phao-lô viết cho Hội thánh ở Rô-ma để nài xin họ hỗ trợ cho công tác truyền giáo của ông ở Tây Ban Nha, ông không hề đề cập ai sẽ đi cùng ông đến Rô-ma (Rô-ma 15:22–29). Tất cả thư tín của Tân Ước đều được viết cách rõ ràng hoặc với ẩn ý là mọi người phải ăn ở đúng vị trí của mình, là ánh sáng và muối ngay tại nơi họ được kêu gọi. Sứ đồ Phao-lô nói trong 1 Cô-rinh-tô 7:20 rằng: “Ai đang ở địa vị nào lúc được kêu gọi, hãy cứ ở địa vị đó”.

Câu hỏi của bạn rất hay. Đó là điều tôi muốn nói: Glenn đang có một thắc mắc rất hay.

Tâm trí được biến đổi

Hãy bắt đầu với Rô-ma 12:2: “Đừng làm theo đời nầy, nhưng hãy biến hóa bởi sự đổi mới của tâm thần mình, để thử cho biết ý muốn tốt lành, đẹp lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời là thể nào.” 

Để phân biện ý muốn của Đức Chúa Trời cần phải có một tâm trí được biến đổi. Tôi cho rằng ý muốn của Đức Chúa Trời trong câu Kinh Thánh nầy không nói đến những điều răn trong Kinh Thánh, bạn không cần một tâm trí được biến đổi để đọc và biết — những mạng lệnh đại loại như “Ngươi chớ giết người” (Xuất Ê-díp-tô-ký 20:13). Bạn không cần một tâm trí mới để biết rằng đó là điều nghịch lại với ý muốn của Đức Chúa Trời.

Tôi cho rằng những gì sứ đồ Phao-lô đang nói ở trong Rô-ma 12:2 là những gì Kinh Thánh dạy, cộng với những yếu tố khác nữa để có được hướng đi đúng đắn trong đời sống để làm đẹp lòng Đức Chúa Trời và được Ngài ban phước, điều nầy dẫn chúng ta đến với yếu tố thứ hai: sự đổi mới chỉ xảy ra nhờ vào Lời Đức Chúa Trời và sự cầu nguyện.

Khi ông nói rằng “hãy biến hóa bởi sự đổi mới của tâm thần mình”, thì tôi nghĩ ông muốn nói đến việc hãy thấm nhuần tâm trí, làm tràn ngập tâm trí, của chúng ta bằng Lời Chúa. Tâm trí của Cơ Đốc nhân được uốn nắn bởi Lời Chúa, đồng thời cầu nguyện rằng: “Lạy Chúa, xin uốn nắn con. Xin khiến con trở nên giống như Lời Chúa tận sâu trong tâm linh con”.

Bây giờ, khi đã có tâm trí được biến đổi, kinh nghiệm được sự cầu nguyện, thì tâm trí của chúng ta sẽ nghiêm túc đánh giá bảy điều sau đây khi cần phân biện về sự kêu gọi bước vào công tác truyền giáo. 

1. Ân tứ Chúa ban

Người có tâm trí được biến đổi sẽ nghiêm túc trước những ân tứ thuộc linh của người đó. Nghĩa là sao? Đức Chúa Trời không kêu gọi bạn làm công việc mà bạn không được trang bị ân tứ để làm. Ân tứ là gì?

Tôi nghĩ ân tứ mà sứ đồ Phao-lô và Phi-e-rơ nghĩ đến trong đầu được tóm tắt lại trong 1 Phi-e-rơ 4:10 rằng: “Mỗi người hãy dùng ân tứ mình đã nhận mà phục vụ nhau, như người quản lý trung tín khéo sử dụng ân điển của Đức Chúa Trời nhiều cách khác nhau”. Ân tứ là ân điển đa dạng được bày tỏ qua tính cách của con người, mà chúng ta dùng để phục vụ người khác. Bạn có biết Chúa đã ban ân tứ cho bạn chưa?

2. Nhu cầu cảm động lòng người

Một tâm trí được biến đổi sẽ nghiêm túc trước những nhu cầu mà người đó thấy trong thế giới và bị lèo lái sâu sắc bởi những điều đó. Tôi tự nhủ nếu chúng ta suy xét thấu đáo những ngụ ý mà sứ đồ Phao-lô nói trong Rô-ma 12:6–8 khi ông nói về ân tứ. Ông nói rằng: “Người được ân tứ khích lệ, hãy khích lệ; người được ân tứ ban phát, hãy ban phát rộng rãi; người được ân tứ lãnh đạo, hãy siêng năng lãnh đạo; người được ân tứ làm việc từ thiện, hãy vui vẻ mà làm”.

“Một tâm trí được biến đổi muốn tôn vinh hiển Đức Chúa Trời trên mọi sự. Người đó muốn thấy sự vinh hiển của Đức Chúa Trời được ghi nhớ khắp thế giới”.

Bây giờ, mỗi Cơ Đốc nhân đều biết khích lệ. Mỗi Cơ Đốc nhân đều biết ban phát. Mỗi Cơ Đốc nhân đều biết thương xót. Nhưng sứ đồ Phao-lô lại liệt kê ba điều nầy là ân tứ. Dường như sẽ có người chuyên tâm về các nhu cầu nào đó trên thế giới — một nhóm dân tộc, một cơn khủng hoảng — bằng một tấm lòng thương xót hoặc rộng rãi rất đặc biệt mà Chúa đã ban cho người đó. Điều nầy sẽ là một phần rất quan trọng trong sự kêu gọi của người đó.

Vì thế, hãy nghiêm túc trước những nhu cầu thực tế, khách quan mà bạn đang nhìn thấy trong thế giới nầy — tức là sự hư mất và sự tổn thương của người khác — nhưng cũng phải để ý những điều đó tác động đến bạn như thế nào. Sau đó, hãy nghiên cứu sự việc dưới góc nhìn của Rô-ma 12:8, câu Kinh Thánh nầy nói rằng người nào làm từ thiện thì hãy vui vẻ mà làm, giống như Đức Chúa Trời ban lòng nhân từ cho một số người để giúp đỡ người khác và lòng thương xót cho một số người làm công tác truyền giáo.

3. Những kỹ năng thực tiễn

Môt tâm trí được biến đổi sẽ nghiêm túc trước những kỹ năng của người đó. Nói như vậy không có nghĩa là tôi chỉ nghĩ đến ân tứ thuộc linh — và chúng có thể bị hiểu lầm — mà Chúa còn ban cho các kỹ năng thực tiễn để dùng trong một vài hoàn cảnh đặc biệt nữa. Thí dụ như khả năng quản lý tài chính, thợ mộc, tổ chức, hoặc hàng tá kỹ năng khác nữa sẽ được phát triển một cách hữu ích trên cánh đồng truyền giáo.

4. Những sở thích tái diễn

Một tâm trí được biến đổi sẽ nghiêm túc trước một sở thích tái diễn và tăng dần; người đó sẽ lưu tâm đến một nơi chốn hoặc một nhóm người nào đó. Khi Đức Chúa Trời cảm động ai đó bước vào công tác truyền giáo, Ngài thường ban cho người đó một sở thích tái diễn – chứ không chỉ nhất thời — và tăng dần; người đó còn ý thức được nhu cầu mà Ngài đang bày tỏ với mình.

Vậy thì câu hỏi của tôi dành cho những đối tượng nầy là: Bạn đang đọc gì? Bạn đang nghiên cứu điều gì? Bạn thường quay lại tìm kiếm điều gì hết lần nầy đến lần khác? Bạn thường bị thôi thúc hướng tới điều gì khi ngẫm nghĩ về những nhu cầu trên thế giới?

5. Khao khát truyền giáo

Một tâm trí được biến đổi sẽ nghiêm túc trước một khao khát lớn dần trong lòng về công tác truyền giáo. Trong 1 Ti-mô-thê 3:1 nói rằng các trưởng lão khao khát và muốn bước vào chức vụ. Tôi lấy đó làm nguyên tắc mà Đức Chúa Trời dùng để kéo chúng ta bước vào công trường của Ngài: bạn có khao khát làm công việc nầy không? Mong muốn ấy có tăng dần bên trong bạn không? Khao khát ấy có đạt đến mức không thể cưỡng lại chăng?

Đó là điều đã xảy ra với tôi vào ngày 14 tháng 10 năm 1979, khi tôi băn khoăn giữa việc trở thành giáo sư cho một trường cao đẳng hay là trở thành mục sư. Tất cả những gì tôi biết là vào lúc nửa đêm hôm ấy, một khao khát không thể cưỡng lại được sau nhiều năm cưu mang.

6. Lời khẳng định từ địa phương

Một tâm trí được biến đổi sẽ nghiêm túc trước lời khẳng định và xác nhân của Hội thánh địa phương. Bạn cần phải là thuộc viên của một Hội thánh địa phương. Đây là điều bình thường đối với một Cơ Đốc nhân, và cũng là cách duy nhất mà tôi biết làm thế nào để ai đó bước vào công tác truyền giáo và phải biết làm gì khi đến nơi.

Hội thánh là mô hình mà chúng ta muốn hình thành, hầu cho người tin Chúa được môn đồ hóa qua Hội thánh. Một trong những điều Hội thánh địa phương có thể làm là khẳng định ân tứ, mong muốn, kỹ năng và lòng thương xót của chúng ta. Không có sự khẳng định ấy, chúng ta sẽ trở thành những kẻ cô độc dễ lầm tuởng đó là sự kêu gọi của Đức Chúa Trời.

7. Sự vinh hiển của Đức Chúa Trời

Điều cuối cùng mà tôi muốn nói đó là một tâm trí được biến đổi sẽ tôn vinh hiển Đức Chúa Trời trên mọi sự. Chúng ta muốn thấy sự vinh hiển của Đức Chúa Trời được ghi nhớ khắp thế giới. Hãy tự hỏi bản thân rằng: “Trong số những điều kể trên, chúng ta có đang muốn tôn vinh hiển Đức Chúa Trời không? Chúng ta có thấy mình tìm cách làm vinh hiển Đức Chúa Trời nhất chăng?

Vậy thì, hãy ở trong Lời Chúa và cầu nguyện không thôi (1 Tê-sa-lô-ni-ca 5:17). Hãy tận dụng bảy yếu tố nầy một cách nghiêm túc thì bạn sẽ biết phải lựa chọn như thế nào.

John Piper là người sáng lập và giáo sư tại desiringGod.org, ông cũng là hiệu trưởng danh dự của trường Thần học & Chủng viện Bethlehem. Ông đã phục vụ với tư cách là mục sư quản nhiệm Hội thánh Báp-tít Bethlehem được 33 năm, tại thành phố Minneapolis, thuộc tiểu bang Minnesota. Ông là tác giả của hơn 50 tựa sách, trong đó có Khao khát Chúa: Những suy gẫm về Cơ Đốc nhân chủ nghĩa khoái lạc và gần đây nhất là Ơn Thần Hựu.